Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?.
Như người ta đốt vàng mã thôi mà. Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét.
Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy.
Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Ngôn từ không có gì mới. Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình.
Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng. Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công.
Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó. Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại.
(Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác). Ngồi nghe giảng và chép bài. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình.
Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì. Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ.
Đến chỗ học không phải để học. Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì. Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu.
Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi. Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả.