Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ. Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích. Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông.
Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ. Và cứ nửa giờ thì boong một phát. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình.
Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt. Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện. Chắc hôm nay có việc gì.
Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà. Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ.
Và đợi bạn có thể là một vài cái tát. Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên.
Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn: Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc.
Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. Mình không khổ nhưng người ta lại khổ. Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu.
Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không. Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc. Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình.
Ông anh cũng làm theo. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Bịt tai lại, im lặng, là xong.
Đường thông hè thoáng. Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Hoàn toàn không ngái ngủ.