Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy. Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật.
Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan. Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ. Hình như chưa bao giờ bạn nói mê.
Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Có thể leo lên băng ghế cao hơn để nằm nhưng nóng hơn. Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày.
Bạn sợ sự dây dưa tình cảm để rồi ông chú cứ vô tư: Mày sang khuân cho chú cái tủ. Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết. Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả.
Anh đang hạnh phúc. Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật. Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện.
Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình?
Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ. Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn. Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài.
Bắt đầu nghe những tiếng động khác. Cô không dám nhìn vào ai. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.
Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu. Hai bên dè chừng nhau. Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới.
Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ.