Mai đi học về phải cạo râu. Nhưng nó không còn ở đó. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.
Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm. Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại.
Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng. Ông yên tâm, việc này không hề phạm pháp. Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi.
Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh. Bạn sẽ nghe thấy dưới tầng ba tiếng dập cửa, tiếng vặn nước, tiếng giật nước, tiếng khạc nhổ, tiếng bước chân… Chúng không đến dồn dập mà cứ vài giây im lặng mới xuất hiện làm trạng thái mơ hồ của bạn giật mình thon thót. Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi.
Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu. Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Phá bỏ sự hủy diệt sự thật.
cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi.
Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Gió se sẽ mang vị mặn. Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản.
Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ.
Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết. Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ.
Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều.