Chắc chắn người đối diện sẽ nhìn lại bạn bằng một đôi mắt hình viên đạn. Bài nói này thực sự giết chết ông vì nói quá dài. Do vậy, hãy nhìn khán giả khi bạn đang nói.
Nếu bàn tay bạn có một vết dơ, khán giả cũng nhìn thấy. Cho dù không sống một mình bạn cũng có thể luyện nói theo cách này. Ở nơi công cộng, bạn nên nhớ rằng không phải ai cũng là một chuyên gia hiểu biết, vì vậy chớ đưa ra những vấn đề ra vẻ trí thức cao siêu hay đòi hỏi người đối diện phải trả lời rốt ráo, khoa học.
Tối đó chúng tôi buộc phải kéo dài chương trình thêm 15 phút nữa. Cậu bé sẽ nhận được tiền huê hồng khi bán được sách. Trong cuốn sách: You Can Negotiate Anything, Herb nhấn mạnh rằng muốn đàm phán thành công thì bao giờ cũng phải có một niềm tin mạnh mẽ, không bao giờ để cho đối phương thấy sự nao núng.
Tôi rất kính nể Bob. Và thất vọng cho chính bản thân tôi. Sự cởi mở hào hứng của bạn sẽ xua đi không khí căng thẳng ngột ngạt.
Và điều này còn tùy thuộc vào sự khác biệt giữa các nền văn hóa, quan niệm đạo đức ở mỗi nơi nữa. Nên nhớ sự cởi mở và lòng nhiệt tình giống như một con đường hai chiều. T-t-ôi biết tôi n-n-ói rất r-ất khó kh-ó-ó nghe, nhưng tôi v-ẫn r-r-ất vui khi được nói ch-ch-uyện với bạn.
Khi ấy ông là đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc. Một người dẫn chương trình thành công không đồng nghĩa với việc phải nói nhiều về mình! Chương trình Larry King Live không phải dành riêng cho tôi, vì thế, nếu cựu tổng thống Bill Clinton khi tham gia chương trình này hỏi chuyện về tôi trong một giờ đồng hồ thì rắc rối to! Dĩ nhiên tôi sẽ cảm thấy sung sướng, nhưng các sếp của tôi thì sẽ nhăn mặt. Nhưng ai cũng thích thú và hào hứng.
Use use (Đừng sử dụng từ sử dụng. Tôi luôn cảm thấy hãnh diện khi khoe với mọi người rằng: Cộng sự của tôi là Bob Woolf. Thỉnh thoảng chúng ta lỡ nói đến nửa câu và chợt hoảng vì không biết phải kết thúc câu đó như thế nào.
Tóm lại, sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi đi phỏng vấn chẳng bao giờ thừa cả. Đầu tiên là cuốn: Swim with the Sharks Without Being Eaten Alive (Bơi cùng đàn cá mập mà không bị nuốt chửng). Mickey nhoài người lại gần cái micro trên bàn và nói: Ý kiến của tôi cũng giống như ý kiến của ông Stengel thưa ngài nghị sĩ.
Cha kể cho tôi nghe về những binh sĩ liên bang thời nội chiến với Joe DiMaggio, về tang lễ của Lou Gehrig năm 1941. Tôi không có câu hỏi nào dành cho anh cả. Thậm chí ngay cả vợ của Sullivan cũng liên tục đưa tay lên dụi mắt.
Và cuối cùng, đi dự họp thì nhớ mang theo sự hài hước của bạn. Họ chỉ cần tôi có mặt ở đó là đủ. Những người lính cứu hỏa và nhân viên cấp cứu lay tôi dậy: Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Anh có sao không?!