Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình. Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt. Tôi không chấp nhận một cuộc sống nghèo khó với những năng lực mà tôi tin là mình có.
Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình. Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường. Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé.
Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ. Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả.
Và cũng thật dễ hiểu. Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ.
Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn.
Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Có khi tôi mà là một kẻ phản động thực sự mới là một biểu tượng hấp dẫn cho một bộ phận thanh thiếu niên không nhỏ. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây.
Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian. Thế thì là thiên tài thế nào được. Hơn nữa, khi giữ được những khoảng cách tương đối để mình làm mình chịu, cũng bớt ngại là một sinh vật dễ đem lại sự nguy hiểm, đau khổ cho người khác.
Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau.
Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng. Nhưng như thế chưa đủ. Ngập ngừng vuốt ve sống mũi.
Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn.