Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui. Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành. Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết.
Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan. Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách. Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ.
Dù mẹ không bay, không bay đâu. Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả. Và chấp nhận đời không phải trò chơi.
Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Ba bố con đèo nhau về trên con đường cao tốc đông nghẹt. Lần sau không thế nữa nhé.
Thế giới trong óc thật hỗn tạp. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.
Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát. Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều.
Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng. Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Con người muốn mau lành bệnh cũng thế.
Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào. Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy. Khi đã bước vào nền thể thao chuyên nghiệp của nước nhà hay bất cứ đâu mà muốn khẳng định tài năng thì nó cũng phải cứng cáp và cạnh tranh gay gắt.
Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh.
Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều. Tôi thôi xúc động rồi.