Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Là dông dài, là ngắn ngủi. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục.
Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Tôi lại dẫn ông anh đi.
Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.
Có phải tôi nói đâu. Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình. Chính trị là một cuộc chiến.
Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột. Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu. Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó?
Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc. Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào. Quá nhiều lí do để sống.
Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau. Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành. Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại.
Vật chất? Bạn đâu có. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ.
Tiếp theo thì còn tùy. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái. Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả.
Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta.