Đôi khi nhớ lại, anh mong mình không bao giờ phải trở lại quãng thời gian trước đây. Nhưng giờ thì cậu cứ yên tâm. - À há, - James thốt lên, rồi anh đập mạnh lòng bàn tay xuống mặt bàn làm Josh giật thót người.
Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt. Thật ra, đó chỉ là những điều hết sức bình thường trong cuộc sống, nhưng lại khiến gia đình họ cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Còn sau đó thì anh chỉ muốn bật ti vi lên xem trong giây lát rồi đi ngủ.
Tớ biết cậu có khả năng đánh giá con người rất tốt. - Dĩ nhiên rồi? - Jack có vẻ hơi ngạc nhiên - Cậu thắc mắc gì nào? James không còn phải làm việc quên ăn quên ngủ nữa.
- Còn làm gì được nữa kia chứ? Bọn tớ cùng ngồi lại để bàn bạc công việc một cách kỹ lưỡng hơn rồi bổ sung những yêu cầu về thời gian. Và dĩ nhiên công việc của họ cũng hiệu quả hơn. - Vậy vào thời điểm đưa ra những quyết định đó, cậu có biết chúng sẽ dẫn đến hậu quả khó khăn hiện tại không? - James hỏi.
Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. Cậu ta cũng đã làm rất đúng. Nhóm của James đã có quá nhiều khó khăn rồi, đặc biệt là vào lúc này, khi hy vọng đang lóe sáng trước mắt họ.
Lạ thay, hai ông bố cũng là một đôi bạn tri kỷ. Không những vậy, Jones còn tham gia vào câu lạc bộ golf vì đây vốn là môn thể thao mà anh rất yêu thích từ hồi còn học trung học. Quả là một số việc có yêu cầu rất khắt khe về thời gian và điều đó tạo cho anh nhiều áp lực xen lẫn lo âu.
Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm. Đôi lúc, anh phải thay đổi cách giải thích của mình cho phù hợp với tính cách của mỗi nhân viên. - Đến lúc này, cô ấy bớt nóng giận hơn và đã chỉ cho tớ thấy một sự thật hiển nhiên khác nữa.
Khi giao việc, cần phải xác định cụ thể phạm vi thẩm quyền cho người thực hiện. Khi đọc lại những điều mình đã viết trên bảng, James chợt nghĩ đến những vị giám đốc trong công ty - những người cũng có thể đang gặp phải khó khăn như anh. - Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười.
- Lại có rắc rối rồi cậu ạ, - James nói ngay khi bước vào phòng của Jones. Thật ra, chính tôi mới là người gây ra những việc đó. - Josh không đợi James phải nói ra điều đó.
Càng lớn, họ càng giống nhau như đúc, hệt như hai anh em sinh đôi, từ ngoại hình cho đến dáng điệu. Điều đó làm tớ cảm thấy rất vui. Mãi đến chiều hôm sau, tớ vẫn không nhận được tin tức gì của Jennifer, nên tớ bèn đến gặp cô ấy để hỏi thăm tình hình công việc.