Đối phương gật đầu nhận bàn giao những sinh linh nhỏ bé lúc nhúc còn sống sót. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng. Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây.
Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Đến tầng mà lúc về tôi hỏi cậu em mới biết là tầng 3. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?.
Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống. Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Chẳng ai bóc lột ai cả.
Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục. Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi.
Không gì tự nhiên mất đi. Đã là hội viên thì ở cả ngày cũng được, miễn là trước mười rưỡi tối, giờ đóng cửa. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.
Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt. Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy. Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có).
Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh.
Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội. Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò.
Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người. - Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác.
Nơi thì cà phê đèn hiu hắt. Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có) Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước).