Hướng suy nghĩ chủ yếu trong đầu họ là: “Điều gì sẽ xảy ra nếu phương án này không đem lại kết quả?” hay thường xuyên hơn: “Không làm được đâu!”. Hãy thực hành thái độ lạc quan. Bạn có sẵn sàng hi sinh việc gặp gỡ gia đình, bạn bè, cũng như từ bỏ các sở thích và các kỳ nghỉ của mình? Người giàu làm vậy đấy.
Ông nói: “Cậu có biết rằng hầu hết người giàu suy nghĩ theo những cách rất giống nhau?”. Tất cả đều bắt đầu từ những ý nghĩ được tạo ra trong trí óc chúng ta. Thực tập triết lý của người Huna: “Hãy chúc phúc cho những gì bạn muốn có”.
Câu trả lời của bà ngoại là gì? “Bởi vì cái chảo của bà quá nhỏ”! Chắc bạn quen thuộc với câu: “Hãy làm cái bẫy chuột cho thật tốt và cả thế giới sẽ chen nhau đến nhà bạn”. Hãy xem xét những mối quan hệ có liên quan đến tiền bạc của bạn.
Chỉ trong mấy ngày nghỉ cuối tuần, bạn sẽ kinh ngạc nhận ra những thứ đang níu giữ bạn lại phía sau, rời xa khỏi mục tiêu phát huy khả năng tài chính của bạn. Thứ nhất, chỉ những người nghèo mới nói vậy. Xin lỗi bạn, nhưng tôi phải nói rằng câu “Tôi không có tiền” chỉ là cái cớ nhằm thoái thác việc học hỏi để nâng cao kiến thức và mở rộng tầm nhìn.
Tôi không biết bạn có thể cảm nhận được không, nhưng đó đúng là một trong những thời điểm kiệt quệ nhất của tôi và rất tiếc đó chỉ là một trong số những lần tôi khánh kiệt. Họ không phải chỉ trả lương, mà còn phải nộp một khoản tiền không nhỏ cho nhà nước, trung bình vào khoảng 25% hoặc hơn, trên tổng số lương nhân viên được nhận, chưa kể các chi phí phúc lợi khác mà nhân viên được hưởng. Còn người nghèo thì sao? Họ vẫn “đang chuẩn bị để sẵn sàng!”.
Người ta nhận được những gì khi tự đóng vai nạn nhân? Câu trả lời là sự quan tâm. Bạn có toàn quyền lựa chọn và quyết định lối sống của mình. Thường thì bạn chỉ có thể nhìn ra chỗ uốn tiếp theo khi đi đến hết khúc uốn hiện nay, và khi đó bạn mới có thể trông thấy những gì xa hơn phía trước.
Muốn là người chiến thắng trong cuộc chơi tài chính, mục tiêu của bạn là phải kiếm đủ thu nhập thụ động để trang trải cho lối sống mong ước của bạn. Dần dần, bạn sẽ nhận ra mình đã có cái nhìn khác trước về cuộc sống và nhất là tiền bạc, từ đó có những lựa chọn và quyết định mới, và tạo ra những kết quả mới. • Và câu đáng ghét nhất là: Chúng ta không có đủ tiền mua nó!
Vào đúng giây phút tôi cảm nhận thứ năng lượng tiêu cực ấy đang chạy qua cơ thể mình, “cơ quan theo dõi” của tôi lập tức rung chuông báo động, và vì đã được huấn luyện nên tôi lập tức vô hiệu hóa những ý nghĩ tiêu cực trong đầu mình. Năng lượng là thứ có tính lây lan: hoặc bạn tác động đến người khác, hoặc bạn bị tiêm nhiễm từ họ. “Gì cơ?” - tiếng nói bên trong bạn có thể hét lên.
Vậy nên, nếu bạn không biết cách quản lý tiền bạc của mình, có lẽ bạn đã không được lập trình để quản lý tiền bạc. Chỉ cần chúng tôi sử dụng những công cụ đó một cách hợp lý, và điều kỳ diệu đã xảy ra. Không nói bạn cũng đoán ra rằng ý nghĩ của tôi về “những người giàu tham lam và hợm hĩnh” đã hoàn toàn tan biến trong ánh sáng chói lòa của thực tế cuộc sống.
Nó có nghĩa là hãy bắt đầu bằng cách thâm nhập vào lĩnh vực mà bạn muốn thành danh trong tương lai, tận dụng bất kỳ khả năng nào có thể, để bắt đầu. Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta và nói: “Xin lỗi, nhưng ông không làm ngược đấy chứ? Nếu ông muốn tôi thuê ông quản lý tiền cho tôi, thì ông phải gửi cho tôi bản kê khai tài chính của ông chứ? Và nếu ông không giàu lắm cũng không sao!”. Ví dụ, tại trung tâm của tôi, một số giảng viên thích hướng dẫn cho các nhóm nhỏ khoảng hai mươi người một lần, nhưng một số người khác lại thấy thoải mái với khán phòng có hơn một trăm người, một số khác thích lượng khán giả khoảng năm trăm người, và vẫn có một số người khác thích khán thính phòng với từ một nghìn đến năm nghìn người hoặc hơn nữa.