Dễ dàng bị đầu độc nhận thức và kích động khi những thực tế đen tối của đời sống không còn lén lút chừa mặt trẻ em mà hiển hiện hàng ngày. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng. Đừng ví ta với sự chung chung của số đông.
Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút. Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác.
Người rỗng như không có lực. Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó.
Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.
Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ. Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ.
Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn. Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng. Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ.
Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em. Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Tôi cũng có dự định ấy.
Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không.
(Còn với đàn ông thì không thích rồi). Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Tôi chẳng biết nghĩ đến ai…
Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia. Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột.