Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi.
Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi. Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có.
Đó là một niềm an ủi. Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi.
Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện. Như những lúc tôi không cần em. Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi.
Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Tôi ủng hộ cái đúng. Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học.
Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm. Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.
Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Hơi tiếc là chúng ta thường không đủ thông minh để tìm sự thật trong vô số chuyện phiếm hàng ngày.
Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn. Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế.
Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Chỉ còn dòng máu là hoang dã. Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá.
Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó. Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc. Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi.