Nó cũng có nghĩ rằng bạn đã làm cho người ghen tị. Bảo hiểm để khỏi lo như vậy là rẻ lắm. Nhưng tôi bỏ ý định quyên sinh anh đi, quyết định lại Floride, hy vông sẽ nhờ đổi gió mà hết bệnh.
Thiệt một xu cũng không đáng". Hồi đó tôi sống một thời kỳ khó khăn. L" ra đọc lại những lời tự chỉ trích, tôi giải quyết được vấn đề gay go nhất trong đời tôi: vấn đề tu thân.
Vợ mới sinh con thứ nhì. Không biết đi đâu nữa, tôi vào nghe thuyết pháp về câu: "Chinh phục được tinh thần mình còn quan trọng hơn là chinh phục được một châu thành". William James cũng nói tương tự như vậy: "Tín ngưỡng là một trong những năng lực giúp cho loài người mạnh sống.
Mỗi nhân viên khỏi phải ôm từng chồng báo cáo về nhà, khỏi phải khổ tâm về những vấn để chưa giải quyết. Bông hoa nở giữa kẻ tường cũng vậy. Chú ý là nhận rõ tình hình khó khăn, rồi bình tĩnh tiến tới để thắng nó.
Dưới đây là lời khuyên ấy mà tôi đã chép vào một bao thư trong khi tôi ngồi chờ được tiếp: Ông biết rằng đọc thứ sau này, có thể học được một vài điều hay. Những thầy thuốc thời xưa mà gặp họ chắc phần đông sẽ tuyên bố họ bị bệnh tưởng.
Một buổi chiều, ngồi trước lò sưởi, củi nổ lách tách, tôi hỏi có bao giờ bà bị lo lắng quấy nhiễu không thì bà đáp: "Quấy nhiễu mà thôi ư? Nó đã gần làm hại đời tôi nữa kia. Những nhà chuyên môn nguyền rủa, đưa tôi ra bêu rếu trước công chúng. Thực là một món quà vĩ đại.
Thế là lời qua tiếng lại, không khí Vermont hoá ra khó thở, u ám. Ông luyện tập và dần dần trở nên một nhà soạn nhạc khúc đặc biệt nhất của Mỹ thời ấy. Ông lo nghĩ quá đến nỗi ông tưởng bị ung thư trong bao tử, phải đi khám bác sĩ.
Một bữa ông ta ngỏ ý xin cha cho làm thợ máy. Và tôi thấy phương pháp ấy công hiệu. Tôi gặp một trường hợp khó xử.
Khi mới cưới, cô Eleanor Roosevelt ngày nào cũng bất bình vì người hầu bếp làm hư một món ăn. Trong khi đi chào khách, công việc gì cũng dễ hết, trừ lúc khách ký hợp đồng. Mười tháng sau ông bà lại bỏ một người con gái nữa, sinh được năm ngày.
Ta oán ghét, thịnh nộ, chỉ vì ta coi nó quan trọng quá. Hồi đó, ông cố làm sao để tỏ ra hoàn toàn đối với mỗi nhân viên làm việc dưới quyền ông. Và nay ông Ben Fortson, người tàn tật ấy, là thống đốc của tiểu bang Georgie!