Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi.
Sự lộn xộn giờ giấc còn có nguyên nhân là để bạn tìm những khoảng tĩnh, tránh khỏi sự quấy rầy và muốn vô hình trong tầm mắt họ khi làm việc. Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly.
Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian. Họ biểu trưng cho chính họ.
Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được. Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn.
Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.
Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần. Bắt đầu sắp đặt đến thái độ. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có.
Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Và những miếng mồi lạ mà ta chưa từng biết. Mẹ cười: Con tinh khôn lắm.
Rõ ràng phải đi trình báo. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Dùng cứt thì không hay lắm.
Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau. Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc.
Mọi người cho rằng bạn sinh hoạt trái qui luật, giờ giấc lộn xộn nên luôn cố ý xoay ngược thời gian của bạn cho phù hợp với họ. Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng.