Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng. Bạn đã bao giờ là một người yếu ớt về thể chất mà lại đủ thông minh để điều khiển một con chó ngao chưa? Bạn biết cách giật dây nó và khiến nó nghe lời mình.
Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay.
Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt. Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất.
Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi. Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia.
Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt. Tôi đốt chút, chả hả hê gì.
Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy.
Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn. Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề.
Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió. Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm. Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố.
Sáng nay chép bài một tí. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết).
Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp. Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận.