Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả. Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.
Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn. Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối.
Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà.
Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày. Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì.
Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia. Hoặc sẽ bắt mình quên. Uống là cháu nôn ra đấy ạ.
Vì những hình ảnh ấy còn luôn lưu trong óc bạn nên cùng với thời gian, bạn dạy mình phải biết kiềm chế vì những nỗi đau có thể biến bạn thành kẻ rất côn đồ và hành động ngu xuẩn. Căn nhà chắc sẽ trầm đi. Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng.
Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn. Hình như mắt tôi rơm rớm. Rao giảng cũng là chơi.
Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ. Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.
Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính. À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt.
Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống.