Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác.
Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác. Bấm vào và bể bắt đầu sục, nước cuộn lên như trong siêu nước sôi. Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường.
Chứ không thở dài như những người thân… Cháu bảo trời mưa, trú mưa, vào hàng điện tử chơi. Sáng được bác cho ngủ bù.
Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết.
Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp.
Nhà văn ngồi lại một mình. Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác.
Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ. Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng… Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng.
Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi. Bạn, nghĩa là người không sợ tôi và không khinh tôi.
Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ.
Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng. Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày.