Cha ở đâu thì con ở đó". (Bạn cho tôi nói quá ư? Xin bạn cứ hỏi vị y sĩ thường chữa cho bạn thì biết). Carnegie bỏ ra bảy năm nghiên cứu hết các triết gia cổ kim, đông tây, đọc hàng trăm tiểu sử, phỏng vấn hàng trăm đồng bào của ông để viết cuốn Quẳng gánh lo đi.
Trách chi hết thảy chúng ta dù sang hèn, giàu nghèo, đều phải phàn nàn rằng chính những kẻ điên mới là hạng người sung sướng trên đời! Bạn và tôi, chúng ta cũng phải dùng cách ấy nữa, nếu chúng ta muốn giải quyết những việc rắc rối nó giày vò ta ngày đêm, đổi cuộc đời của ta thành cảnh địa ngục. Chúng ta học bằng cách hành.
Từ đó ông tiến dần lên đài vinh quang và uy quyền. Nhưng y không nói tiếng Anh. Bệnh ấy do nghi ngờ, do dự, sợ sệt quá mà sinh ra.
Tôi ngồi trên khoảng đất cao, trước một khu rừng thông rậm rạp cùng với một số khách du lịch khác. Cháu phải tưởng tượng thân cháu mềm như sợi bún. Và còn nhiều hơn là khác, vì trong khi họ ngủ thì ông làm việc!
Rồi ông đưa kính và hình cho bà nọ. Ghi lại những tấn bộ của ta trong mỗi tuần. Nhưng mỗi vấn để đưa ra, phải quyết định rồi mới qua vấn đề khác.
Hễ còn hy vọng vãn cứu được tình thế thì còn phải tranh đấu! Nhưng khi biết rõ rằng chống lại cũng vô ích, sự đã vậy, không sao thay đổi được thì xin bạn thương bộ thần kinh của bạn mà đừng quay cuồng, ngó trước ngó sau, than tiếc những tình thế đẹp tốt hơn nữa. Tôi làm đúng như vậy. Không bao giờ được ngủ trọn đêm mà ông thọ 81 tuổi.
Theo tờ báo Life nó đứng hạng thứ mười trong những bệnh nguy hiểm nhất. Phương pháp ấy rất tốt. Bạn có giống họ không? Có thể được lắm.
Nhưng bà không chịu để ai thương hại mình, bà nhất định không để cho cố tật này làm bà trở thành một phế nhân. Bà theo săn sóc chồng. Chẳng có người nào, đàn ông hay đàn bà, dù chỉ tụng niệm có một lát, mà không được kết quả tốt".
Ông nhìn thẳng vào cái chết bình tĩnh, nhẫn nhục, làm động tới quỹ thần. Tiền quyên được tất cả 52 mỹ kim và không người nào đến chứng kiến vụ hành quyết "con cừu ghẻ da đen này" lại không cho đôi chút. Ông hiểu trong số các bà đó chẳng bà nào muốn bệnh cả, và nếu họ có thể dễ dàng quên được những bệnh của họ thì họ đã làm rồi, há còn đến xin ông khám nghiệm? Vậy phải làm thế nào?
Quan niệm giáo dục của y sai bét". Ông nói: "Trời sẽ lo cho ta". Mùa xuân năm 1871, một thành niên may mắn đọc được một câu văn ảnh hưởng sâu xa tới tương lai của chàng.