Câu nói của Pacino đã phá tan bầu không khí căng thẳng. Bài nói này thực sự giết chết ông vì nói quá dài. Nhưng tôi nghĩ không hẳn như vậy.
Có những nền tảng không bao giờ thay đổi! Ngồi nói chuyện trực tiếp với ai đó hay chat trên mạng đều là những hình thức giao tiếp giữa con người với nhau. Nhưng tôi để ý nghe thấy dường như lời phủ nhận này chả quyết liệt chi cả. Trước khi bắt đầu bài nói của mình, hãy điều chỉnh micro cho phù hợp với bạn nhất.
Bốn người xếp hàng rồi đo xem ai cao nhất. Xưa kia, trong một xã hội hay tranh chất và với những con người thích sống đơn lẻ, câu này có vẻ được ưa chuộng. George trả lời: Mỗi ngày tôi hút 10 điếu xì-gà, uống hai ly rượu mỗi trưa và thêm hai ly nữa vào buổi tối.
Không có gì làm họ mất tập trung khi đang nói. Tôi lên sân khấu và nói trong vòng nửa tiếng. Đó chính là tính công bằng trong giao tiếp: Một sự tương tác hai chiều.
Không biết lúc đó anh ấy có điều gì bực bội hay phiền muộn, không hiểu anh ấy có thích chương trình này hay không? Anh ta đã ăn tối hay chưa? Tóm lại là tôi không thể đoán được lý do là gì mà sự thể lại ra thế này: Bốn người đầu đều nói rất hay, nhất là vị giáo sĩ người Do Thái của Bob. Ngoài ra hãy sắp xếp chỗ ngồi một cách hợp lý.
Nhưng biết đâu như thế lại tốt hơn… Vào một buổi tối nọ, tôi ngồi kế bên Frank trong một bữa tiệc tại California. Có thể bạn không bao giờ muốn rơi vào tình trạng thất bại giống như hoàn cảnh của Tommy Lasorda.
Anh nhìn cảnh chúng tôi hối hả chuẩn bị, cảnh các phóng viên hết sửa ống kính rồi loay hoay giấy bút… Tôi để ý thấy hình như anh hơi ngơ ngác. Tôi luôn chú ý đến những người rụt rè, ít nói, quan sát từng phản ứng nhỏ của họ đối với đề tài đang được bình luận sôi nổi. Nếu hấp dẫn mà không bổ ích thì sau khi tắt ti vi khán giả sẽ chẳng nhớ gì.
Sam đứng trên sân khấu nhưng người ta có cảm tưởng như anh đang ngồi trên hàng ghế khán giả vậy. Luôn khai mạc đúng giờ. Việc cô gái gọi điện cho chàng trai thì quá bình thường.
Một trong những câu trả lời tệ nhất là: Miễn bình luận. Tôi có quen một vị sếp cứ để dồn đống công việc rồi đến khi cấp bách mới quáng quàng cả lên, căng thẳng thần kinh và lại trút hết mọi sự bực bội lên đầu cấp dưới. Cởi mở như thế nào đây? Hãy nói về tiểu sử, sở thích, tính tình, về chuyên môn, hay về những ước mơ của bạn… Rồi hỏi lại người khách của mình những câu hỏi đó.
Một người tính cách nghiêm túc song cũng là dân ăn nói có hạng: cựu thị trưởng Mario Cuomo. Tôi vẫn còn nhớ vào cuối những năm 1960, khi tôi đang phụ trách chương trình trò chuyện trên radio mỗi tối ở đài WIOD. Rất nhiều ông chủ sẽ đánh giá thấp nếu bạn làm như thế.