Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu.
Nó vẫn đang phải chứng minh. Mẹ tôi đi về phía bên kia. Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ.
Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế. Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút. ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó.
Như một con rết hoặc như một con rắn. Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau. Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành.
Tôi làm trong năm phút. Mà đời người thì có mấy đâu. Hoặc… Nói chung vậy thôi.
Để thoát khỏi nỗi chán chường. Và như thế, em hiện hữu. Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây.
Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời. Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng. Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn.
Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác.
Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?. Tôi bảo than cũng là nhập ngoại.
Chứ trước đây thì um nhà rồi. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da.