Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi. Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên.
Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi. Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó.
Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi.
Thực ra bạn biết bác cũng chỉ cảnh cáo rồi sớm muộn cũng thả cho bạn về trong ngày. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại.
Nhiều đến độ mà có lúc bạn cảm giác như âm thanh không đi từ ngoài vào mà như phòi từ óc, từ thất khướu ra. Lát sau tôi lẻn xuống. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây.
Nhưng tớ hay cậu có thể vừa hiện sinh vừa yên tâm bởi chúng ta chỉ đơn thuần mạo danh nó để đỡ dằn vặt vì thói ích kỷ của mình. Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi.
Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm.
Tao nói mày có hiểu không, cá? Hôm nay tao có 20. Giữa đời sống và nghệ thuật. Tôi lẳng lặng ra về.
Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Hình như chưa bao giờ bạn nói mê. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!.
Không biết bác có nhớ chuyện này không. Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ. Bạn có hai giọng chính.