Ồ, đúng rồi, quả bóng! Quyền bình đẳng không phân biệt chủng tộc cũng ngày càng mang giá trị rộng lớn. Bạn không cần phải nói chuyện cứ như là một cái máy đánh bóng (apple polisher) vậy.
Chúng ta đã thật sự mất cô ấy thì cũng đã đủ. Và biển ngôn từ ngày nay hỗn loạn lắm. Khi thấy được điều đó, ngay lập tức tôi có thể lái câu chuyện về quá khứ.
Rồi Rogers nói thêm: Dĩ nhiên các bạn sẽ thắc mắc làm thế nào mà tôi đun nóng Đại Tây Dương lên đến 212 độ Fahrenheit được. Ông ta mời tôi nói trong buổi họp mặt hàng năm của câu lạc bộ vào tháng sáu. Việc trò chuyện với người bạn khác phái, nhất là giữa hai người vừa mới quen nhau, từ xưa đến nay vẫn được thừa nhận là không phải dễ.
Và có thể các bạn cũng thấy nhiều điều để học cách nói chuyện hay hơn Và dù bạn có là ai, cũng nên học phong cách nói ngắn gọn mà sắc sảo của họ. Khi mới tới Washington thì ngay lập tức, tớ đã trở thành một fan của nhóm Redskin rồi.
Tính hài hước luôn được hoan nghênh trong các cuộc trò chuyện. Giá mà còn tờ sơ đồ trận bóng, ít ra chúng tôi có thể biết vị trí của cầu thủ hai đội trên sân. Và cả Luciano Pavarotti, vừa lọt lòng mẹ đã có chất giọng tuyệt vời (nghe đồn tiếng khóc của anh ấy cũng khác người nữa!), thế nhưng cho tới giờ phút này anh vẫn còn luyện hát.
Cũng không vì chỗ đẹp mà quên đi thời điểm có hợp lý không. Ba mươi năm về trước, khán giả chưa nghe nói đến tên tôi. Bí quyết đơn giản này đã giúp Ophrah trở thành một phát ngôn viên thành công mà chúng ta mến mộ.
Điều quan trọng nhất trong buổi lễ là tôi phải nói một bài diễn văn trước đông đủ các khách mời những người bà con họ hàng thân thuộc. Tức mỗi lần ngước mặt lên, bạn nên nhìn một nhóm khán giả khác, để tất cả mọi người đều biết rằng bạn quan tâm đến họ. Lúc đầu chúng tôi nói về quá khứ, anh không biết rồi tôi sẽ hỏi anh cái gì.
Anh ấy là một người không bao giờ biết nghiêm khắc và chán nản, luôn là một cây kể chuyện tiếu lâm ở các buổi tiệc, một diễn viên hài trên sân khấu, trên truyền hình, ở các chương trình tạp kỹ. Nên khôn khéo linh động chọn đề tài thích hợp nhất. Bạn còn nhớ những lời nói đầu tiên của tôi trên radio không? Những lời chân thật cởi mở ấy giúp tôi vượt qua Nỗi sợ cái micro một cách dễ dàng.
Tôi ngồi ở bàn đầu tiên, mặc bộ áo dạ hội lần đầu tiên trong đời, nhìn những sĩ quan cảnh sát trong bộ quân phục với những chiếc huy chương sáng chói. Đơn giản nhưng hài hòa. Nhưng đừng bao giờ lúc nào cũng chỉ nói về mình.
Và rồi giây phút mà tôi mong đợi đã đến. Tôi từng nghe một giáo viên tiếng Anh kể một câu chuyện về một thanh niên khi nhận lá thư của người bạn. Vị khách mời có óc khôi hài này đã lôi cuốn được tất cả mọi người.