Sẽtop1

Clip nóng full 3 phút không che

  • #1
  • #2
  • #3
  • Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi). Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào.

    Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan.

    Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật. Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra.

    Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm. Cảm thấy khỏe hơn một chút.

    Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó.

    Đêm nay viết, ngại thay bút mới. Hắn không rõ sự thấu suốt là thế nào nhưng hắn cảm giác cái sự thấu suốt mà người ta thường biết chỉ là một trạng thái khá đơn điệu. Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ.

    Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi. Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con.

    Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không? Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn). Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm.

    Và cô bạn ấy phá lên cười. Tuổi phát dục đâm không bình thường… Bố có lẽ đã đọc vài bài viết mới của tôi còn lưu trên máy tính, bảo hôm nào in tập thơ ra bố mang đi nhờ người ta xem cho.

    Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội. Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap