Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Đêm nay viết, ngại thay bút mới. Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo.
Chán ngán vì làm phận con cháu cảm thấy mặc cảm và ích kỷ khi chán ngán. Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.
Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Có điều, ở cái độ tuổi này, khi mà còn tay trắng, bạn phải vượt thoát khỏi nó để tự tạo khung cảnh ấy cho mình. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.
Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi. Giữa hiện thực và huyền ảo. Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình.
Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng. Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới. Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi.
Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó.
Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá.
Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ. Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn. Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa.
Không biết thì khó trách. Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật. Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít.
Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ.