Tôi phải làm gì? Một danh sách dày đặc câu hỏi đành xếp xó. Chúng ta có thể bắt đầu với vẻ bớt e ngại hơn, dạn dĩ hơn. Đến nỗi có lúc chúng tôi quên rằng anh nói khó nghe như thế nào.
Tôi nghĩ đây là câu hỏi hết sức tuyệt vời. Tôi vẫn còn nhớ lúc đó tôi đã nhủ thầm rằng có lẽ tôi đã nhầm, rằng tôi chỉ là một kẻ ba hoa chích chòe ngoài phố chứ đâu có giỏi giang gì. Vấn đề mấu chốt kế tiếp là, như tôi đã đề cập, bạn phải chăm chú lắng nghe.
Chúng tôi chỉ còn biết kêu trời, không biết những người nghe đài hôm ấy có kêu trời hay không… Để tránh việc này, ta chỉ nên nói về những điều mà ta biết rõ. Vì thế cho dù bạn có đang nói chuyện với một vị giáo sư đại học lẫy lừng danh tiếng, hay một phi hành gia từng bay trong vũ trụ, hay thống đốc điều hành cả địa phương của bạn, thì cũng không lấy thế làm sợ sệt.
Nó từng bắt chước anh từ lời ăn tiếng nói cho đến sở thích. Ngoài ra anh còn là một nhà doanh nghiệp thành công. Hoặc người ta sẽ nhăn trán nhíu mày mãi trong cuộc nói chuyện.
Đối với tôi và các khán giả của chương trình, Robert thật sự đã ghi điểm. Ba mươi năm về trước, khán giả chưa nghe nói đến tên tôi. Chẳng hạn trong chiến dịch tranh cử năm 1992, tôi đã hỏi tổng thống Bush: Ông có ghét Bill Clinton không? Nhiều nhà báo cho rằng câu hỏi này chẳng dính líu gì tới chiến dịch tranh cử tổng thống, và không nên hỏi những câu tế nhị như vậy.
Cuomo cha đã nói cho tôi biết lý do vì sao. Danny đã khóc ngay trong phòng thu thanh. Chúng làm đắm tàu thuyền của ta.
Một Al Gore trong chính trị khác với một Al Gore ở đời thường. Mùa hè năm nay còn oi bức hơn năm ngoái. Ông hãy giúp tôi biết sai lầm cốt yếu của tôi là gì không?
Nếu không tại sao bạn không trả lời hay lý giải rõ ràng hơn? Chúng ta có quyền tự do ngôn luận, nhưng trong mọi tình huống cũng nên nói một cách khéo léo. Nguy thật! Bạn có nghĩ rằng chúng ta cũng cần có trách nhiệm về điều này không? Đó chỉ là những cảm xúc và hồi tưởng trong ký ức mà tôi chia sẻ với gia đình Bob Woolf, như tất cả những ai từng rơi vào hoàn cảnh bối rối này.
Không khéo thì dễ bị nổi tiếng là người ngồi lê đôi mách. Nhưng mục đích của tôi là cố gắng tạo nên một không khí sôi động, xóa đi sự mệt mỏi và nhàm chán. Anh cũng không biết cuộc phỏng vấn sẽ đi tới đâu, vì thế anh ấy sợ.
Đầu tiên là cuốn: Swim with the Sharks Without Being Eaten Alive (Bơi cùng đàn cá mập mà không bị nuốt chửng). Bạn nên nhớ rằng sự chăm chú lắng nghe sẽ giúp bạn có thể phản ứng lại tức thì những gì người khác nói. Phương pháp này giúp cho Edward thành công lớn.