Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm.
Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.
Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử. Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút.
Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó. Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái.
Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm. Êm dịu và hoang vắng. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ.
Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn. Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh.
Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi.
Ba năm… Ba năm thì không tính được. Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó. Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được.
Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh. Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. Ai có lương tâm và danh dự của người nấy.
Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra.