Rõ ràng là Merlin đã nhầm rồi. hay thực hiện nó ngay khi có thể. - Hôm nay gặp lại cậu và nghe câu chuyện may mắn đó, tôi cảm giác như mình trẻ lại.
Thần Gnome đã gần như khuất dạng trong hang đá ngầm. Chàng rút thanh kiếm quý của mình cầm chặt trên tay và nghiêng người xuống bên hông ngựa, chàng để thanh kiếm nằm dọc, ấn mạnh xuống đất và tay giữ chặt chuôi kiếm. Và anh đã tin sự bịa đặt ác ý mà Morgana truyền qua để gây nên lòng nghi kỵ thù hận.
- Hỡi Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây - ta đang nói chuyện với bà. Chàng nghĩ về những điều mình đã đạt được: đất mới với thật nhiều nước. Chàng ngồi xuống sát ngay mảnh đất của mình chăm chú nhìn và chờ đợi.
Sự may mắn này không giới hạn về mặt không gian lẫn thời gian. Là một hiệp sĩ thực thụ, Sid biết mình cần tạo ra một điều khác biệt, và đó chính là bước đi đầu tiên để dẫn đến thành công. Một buổi chiều đẹp như muôn thuở!
Ta là Chúa tể của Số phận và May mắn. Cậu chắc còn nhớ mẹ cậu đã nhiều lần sẻ bớt thức ăn cho chúng tôi vì bà hiểu là cuộc sống của nhà tôi khó khăn như thế nào. Ta sẽ đi tìm Cây Bốn Lá thần kỳ .
Ông không biết phải nói gì để chia sẻ với người bạn thiếu thời trước tình cảnh này. Thỉnh thoảng anh cũng tình cờ gặp phải những cây độc đáo,quái lạ mà anh chưa từng nhìn thấy trước đây. Sự việc trở nên phức tạp rồi đây! Trong khu rừng Mê Hoặc chẳng có nơi nào có thể lấy được nước ngoại trừ nơi đây.
- Ngược lại à? - Max ngạc nhiên không biết Jim đang ám chỉ điều gì. Tôi chẳng có ý gì cả. - Ngươi là ai? Ngươi muốn gì? Cẩn thận đấy, lưỡi kiếm của ta không biết phân biệt bạn thù đâu.
Điều này khiến anh cảm thấy sợ hãi, nỗi sợ hãi này còn tồi tệ hơn cả lần anh vừa nói chuyện xong với thần Gnome. Chàng chỉ cảm thấy như vậy là đúng. Anh sẽ đi tìm Sid cùng về, nếu có bị cười vào mũi thì dẫu sao hai cũng còn đỡ hơn một.
Chỉ có như vậy mới làm tan đi sự đa nghi, đố kị của nhà ngươi. Đã lâu lắm rồi ông không biết thế nào là mùi vị của niềm vui, thành công hay hạnh phúc. - Chắc cậu còn nhớ cái ngày mà gia đình tôi dọn đi lúc chúng ta mới lên mười.
Những chiếc lá bắt đầu xào xạc, đó là khi thần Gió cất giọng trả lời: Bà nói rằng người ta thường hay để lại việc tới ngày mai mới làm. Anh quay đầu lại định bỏ đi vì nghĩ rằng nữ hoàng Sequoia không muốn trả lời.