Chậc, kể ra dài phết. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.
Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi. Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu.
Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày. Bắt đầu khó nghĩ đây. Bây giờ bác đang trăm mối lo.
Tại sao mọi người lại ngủ được. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Tôi muốn thử những cách khác.
Phải có mối quan hệ. Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết. Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết.
Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn.
Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ. - Tôi biết ông sợ làm tổn thương đến vợ ông.
Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết. Mọi người ai cũng lo cho tôi. Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ.
Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Thế thì nổ bố đầu còn gì. Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn.
Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta. Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho. Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống.