Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó. Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi.
Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết. Làm một bài thơ dở để được khen. Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối.
Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Hai là bạn viết cái chuyện này. Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt.
Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa.
Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo. Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính. Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm.
Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận. Mất mất người kể chuyện. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn.
Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá.
Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Những thứ đáng ghét nhất. Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực.
Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt. Cháu mai sau là chúa sợ vợ. Nên cứ phải từ từ từ từ.
Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất. Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực.