Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi. Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Khi mà đã lớn đầu cả rồi.
(Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh). Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng. Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình.
Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống. Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào.
Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Lại về nhà bác ôn thi.
Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném. Bác không rõ cháu đi đâu. Chúng ta có hai cái rỗng.
Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi).
Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật.
Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau. Đó cũng là một thứ trói buộc. Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ.
Cho cô bé bán diêm, nàng đáp. Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay.
Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được.