Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện.
Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết.
Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó. Và cũng thật dễ hiểu. Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi.
Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng. Chẳng biết còn mấy dịp thế này. Chúng tôi làm theo luật.
Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn.
Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy.
Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo.
Để nấu cơm cho anh ăn. Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế.
Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên.
Có thể tột cùng tuyệt vọng (31. Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Nhiễm thói ấy mất rồi.