Nói chung là tốn thời giờ. Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen.
Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi.
Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết. Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại.
Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú. Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới.
Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ. Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Điều khiển người già bằng những nơi an dưỡng nhàn nhã.
Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện.
Tôi đã đến đó và đã trở về. Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
Ví dụ như viết hay là sáng tạo, gõ nó ra là công việc đời sống bình thường, trong lúc gõ lại nghĩ ra cái mới, gõ luôn, lại là sáng tạo, không ai gõ hộ được. Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình. Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật.
Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu). Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự.
Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây. Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó?