Jennifer đã lặp lại rất chính xác, cho nên tớ biết là cô ấy hoàn toàn hiểu mình đang làm gì. Nhân viên của anh đã không hoàn thành công việc đúng hạn. Phải thừa nhận là thái độ lúc đó của cô ấy làm tớ hơi lo lắng, nhưng kỷ luật nhân viên vì đã làm việc kém hiệu quả là một phần trong công việc của nhà quản lý kia mà! Vì thế tớ mạnh dạn nói thẳng cho cô ấy biết nhiệm vụ đó chỉ cần một ngày đã có thể hoàn thành, trong khi cô ấy lại kéo dài thời gian làm việc mặc dù đã biết dự án này rất eo hẹp về thời gian.
James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không. - Tớ cũng không hiểu nữa. Và anh tự hỏi, liệu nghệ thuật ủy thác công việc mà anh đã có dịp học hỏi có thể được áp dụng hai chiều, tức là cả với cấp trên và cấp dưới hay không? Anh sực nhớ đến câu chuyện của Jones và Jennifer, rồi quyết định chấp nhận mạo hiểm.
- Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười. - Không đơn giản đâu. Thậm chí, tớ còn chuẩn bị trước những gì mình định nói: "Tôi rất thất vọng, Jennifer ạ.
Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói. Trước tình trạng đó, sếp của James bảo anh nên giao bớt việc cho các nhân viên cấp dưới. - Nào, chúng ta khoan hãy bàn về vấn đề lỗi của ai.
- Cậu hãy ngồi xuống đi. Sau tất cả những gì chúng ta đã làm, tôi không thể tin là cô lại có thể làm tôi thất vọng đến như vậy!". Tớ phải cảm ơn cô ấy vì điều đó! - Jones chia sẻ một cách tự nhiên và nhẹ nhàng.
Jones hiểu James đang có ý cảm ơn sự giúp đỡ của mình khi cho anh hay rằng đã làm theo những gì anh chỉ dẫn. Duy chỉ có một điều là Josh đã vượt quá phạm vi thẩm quyền của mình khi giải quyết những việc mà tớ đã giao. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm.
Tối đó, anh tạt qua siêu thị và mua một bó hoa lili thật tươi tặng vợ. - Tớ cũng không hiểu vì sao cô ấy luôn là người giúp tớ nhận ra những khiếm khuyết trong công việc quản lý của mình. Phần việc cộng thêm của một nhà quản lý có vẻ như quá nặng nề đối với James.
James vẫn còn nhớ nét mặt tỏa sáng vì tự hào của Jessica khi cô ấy bước vào văn phòng anh để báo cáo công việc. - Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười. - Đó là một dự án quan trọng và rất eo hẹp về mặt thời gian.
Nó giống như chiếc đồng hồ bị hỏng. Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". Cậu hãy nhìn lên đây.
- Thôi khỏi, tớ mới uống xong. - Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ. Anh đã trao đổi với Josh rất cụ thể và rõ ràng về những yêu cầu công việc và Josh cũng đã rất hiểu những mong muốn của anh.