Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt. Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này).
Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Tôi yêu và thương bác tôi.
Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi: Cứ ngỡ mình yêu mình. Như bình mình chẳng hạn.
Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống. Có người ngửa mặt trông trời.
Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế.
Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ. Như một khẩu hiệu của tâm thức. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.
Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay. Không phải học con phải về đây ngay chứ.
Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa. Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình.
Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh. Khi em trả lời thì anh sẽ bảo: Anh không nghĩ được cao xa như thế đâu cô bé ạ. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra.
Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử. - Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo.