Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông. Trước thì tháng gặp một hai lần. Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi.
Kể cả cái nhàm chán. Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm. Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo.
Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp. Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn. Đời sống họ không cần những sự kinh động.
Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà.
Nó như bộ mặt cái giấc mơ. Bị điểm kém chẳng hạn. Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm.
Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả.
Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành. Đây là một sự tham lam.
Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm. Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác. Nhưng khi bạn chọn cách sống chống lại bi kịch luôn rình rập những tài năng, sự nghiêm khắc (ban đầu cứng nhắc) ấy không thể không có.
Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa. Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa. Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ.
Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Hai đứa rẽ vào công viên ở đầu cầu chơi cầu trượt. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.