Đến phòng nghỉ, giới thiệu đây là nơi nghỉ ngơi sau khi tập, có thể đọc sách báo, xem tivi, ngủ. Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm. Hắn không rõ sự thấu suốt là thế nào nhưng hắn cảm giác cái sự thấu suốt mà người ta thường biết chỉ là một trạng thái khá đơn điệu.
Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy.
Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Và vì thế, nó mạnh hơn. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm.
Ngồi nghe giảng và chép bài. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi.
Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy. Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội.
Dù chỉ là một nhân vật. Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ. Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt.
Còn tôi, chưa đến lúc. Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác.
Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng.
Là dông dài, là ngắn ngủi. Mắt và đầu đau đã thành nhàm. Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ.
Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Chẳng có gì đáng bực cả.