Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương). Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại.
Mọi người ai cũng lo cho tôi. Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại. Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa.
Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Cơ sở lí luận này có thể tạo nên một xu thế đi hoang không? Thực tế, nó đã xảy ra đầy rẫy và có thể thấy nguy cơ lớn hơn trong nạn chảy máu chất xám. Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh.
Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi.
Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè. Một kẻ lạc loài vô cảm. Chuyện này chả cần thanh minh làm gì.
Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành.
Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất. - Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì.
Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra. Dù biết là tạm thời thôi. Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn.
Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác. Mà em lại chẳng thể sưởi ấm hết hồn anh.
Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả. Tôi từ giã mái trường cấp III. Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau.