Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp. Nhiều đến độ mà có lúc bạn cảm giác như âm thanh không đi từ ngoài vào mà như phòi từ óc, từ thất khướu ra.
Cũng có hôm ngủ khá say. Đặc biệt là trong những người tài. Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo.
Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình. Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. - Tôi muốn… Tôi muốn… Tôi muốn ông cụ sớm được ra đi thanh thản.
Bắt đầu nghe những tiếng động khác. Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen.
Bây giờ, hãy trở lại là bạn. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Một con lươn thì chính xác hơn.
Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát. Sống là gì nếu không có khoái cảm. Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.
Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm.
Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè. Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta. Còn cái quần thì rộng thùng thình.
Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Tự dưng mẹ lại ra giá. Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư.
Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Bạn thì dù vẫn khiêu khích nó, cái chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn nó đánh bại mình.