Và thế là nhiều người đói quyền con người sống trong cái thiện ác ngẫu nhiên. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.
Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.
Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được. Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc. Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy.
Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống. Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng. Mai đi học về phải cạo râu.
Rồi lại êm êm lan ra. Ôi, thói quen của con người. Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi.
Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng. Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt. Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ.
Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng. Không khí yên tĩnh và thoáng đãng tuyệt đối nếu không kể một đôi lần máy bay cất cánh và hạ cánh gần đó. Tôi chưa làm thế bao giờ.
Nếu không có một lực đẩy cực lớn. Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ. Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu.
Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Hắn không thể tự tha thứ cho mình.
Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván. Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn. Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng.