Đến lượt máy treo ngược người. Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc. Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng.
Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì. Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra.
Màu mận đương độ chín. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy. Là cả ham muốn hành động theo bản chất.
Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc. - Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động. Muốn được tin tưởng một lúc.
Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc.
Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí. Giữa hiện thực và huyền ảo.
Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy. Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên.
Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau. Giấc mơ cũ rồi mà. Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó.
Cũng là để thăm dò phản ứng. Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái.
Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang). Khoảng cách vô hình. Nhưng mà tôi bỏ học.