Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu. Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu. Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi.
Mà không xuyên sang tai bên kia. Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra. Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi.
Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó. Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức.
Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.
Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến. Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể.
Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài.
Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Em vẫn biết là anh bất mãn. Là người thì nên thế.
Nhưng nước mắt không nghe tôi. Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ. Và bản thân họ phải tự thoát ra.
Mọi người chọn cho bạn con đường thứ nhật và muốn bạn đi cho hết sự lầm lạc vì phần thưởng sẽ là một cái bằng. Trơ trọi giữa phố đông. Cũng thành thói quen rồi.
Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé. Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó.