Cảm thấy cô đơn và trống trải, cô tấp vào một quán nước. Cuộc sống có hơn 16 triệu màu, như chỉ cần ba màu để làm nên một thế giới, hãy tìm đến những gam màu đích thực của mình. - Này, ông sao vậy, ông khóc hả, có gì nghiêm trọng không vậy? – Bác Hùng hỏi.
Tôi nhận ra một điều rằng, dù là ai nếu bạn tự tin với những gì mình đang có Cái thích đó gọi là sự hâm mộ. Mình phải làm sao đây? hu.
Chợt Ghét nghe có tiếng nói: Chợt phía sau có một bóng người bước đến. Có lẽ chỉ ở những hoàn cảnh khó khăn nhất thì bản chất thật sự của vạn vật mới được bộc lộ rõ nét nhất.
Nhiều lúc nghĩ lại chuyện đó tôi thấy thật buồn cười và đáng yêu làm sao! “Ái” - Cú ngã làm chân Chip khá đau, không cách nào đứng dậy nỗi. Thì ra là cô ấy… Đã lâu rồi mình không được nghe giọng nói đó, mình cảm nhận được hơi thở đó, vẫn nồng ấm như ngày nào.
Ngồi nhìn mẹ nhào bột bánh, Bông hỏi : "Mẹ à, Tết này sao bố không về với mẹ con mình?". Chạy tới chạy lui cả ngày đếm tận đêm, ngủ thiếp đi Dù tức lắm nhưng tôi không khóc mà "để dành" nước mắt và sức lực để gào lên thật lớn ngay khi ba mẹ vừa về đến nhà.
Thế rồi ông Gió cuốn Cục Ghét theo mình đi về phía khu rừng. Cuộc sống Chíp trở nên rất khép kín, Chíp rất ít bạn vì cô không thấy một ai trong số đó có thể khiến cô thoải mái kết giao và nói chuyện. - Hết chỗ nói, tối ngày lo gửi rượu Tây về cho ông uống thôi là nó đủ sạc nghiệp rồi! Chai Demi hôm bữa uống hết chưa mà gửi hoài vậy? Để xem trưa thế nào.
- Mày gì? Để tao nói, cả lớp nghe nè, đứa nào muốn uống nước mía thì theo tao nha, tao khao! Ghét quyết định ra đi, cậu muốn tìm câu trả lời đích thực cho cuộc đời mình. Nhưng trong mắt người lạc quan thì chúng lại là hai yếu tố bổ khuyết lẫn nhau, tạo môi trường sinh thái hài hòa khiến vạn vật tồn tại và phát triển.
“Một người đứng ngóng một người trông, một người ở không trông người ngóng, một người ẩn bóng ngóng người trông, mọi người mênh mông lòng thấy trống. Thế rồi ông Gió cuốn Cục Ghét theo mình đi về phía khu rừng. Không có mục đích thì bạn sẽ làm rối hết mọi việc lên.
- Khi về già, bạn chỉ mong ước sao mình có thể bỏ được chiếc xe lăn mà đi lại bằng chính đôi chân của mình. Hai tiết lịch sử cuối được nghỉ vì cô giáo bị bệnh. Ông luôn quan tâm việc Chip học trong lớp có được thoải mái hay không, chỗ ngồi có đủ ánh sáng hay không, có nóng quá không, mỗi chi tiết nhỏ đều được ông ghi nhận thật kỹ và kiến nghị
Nếu bạn ném nó xuống đất, nó sẽ kêu: "bụp!". Sao ko yêu và khóc như trẻ thơ, hành động và suy nghĩ như người lớn?” - Hồi đó rừng nhiều, ta chỉ cần đi 5 10 phút là có một khu rừng, nhưng dạo này công nghiệp phát triển, họ phá rừng lấy gỗ cả rồi nên phải đi xa như vậy.