Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân. Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.
Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên. Đừng thuyết giáo vô ích. Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn.
Chả hiểu họ làm thế để làm gì. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Và như thế, dễ chả hay gì nữa.
Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Chả phải bổn phận gì. Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết.
Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Chúng xèo xèo sền sệt.
Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi. Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi.
Quả thực lâu lâu cũng thành quen. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi. Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con…
Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác.
Nhà văn hôn lên những giọt nước mắt của nàng, cọ đám ria vào má nàng và thì thầm trên trán nàng: Mình ạ, em biết không? Cô bé ấy phải đốt diêm là bởi chẳng còn có sự lựa chọn nào khác mà thôi. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn. Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng.
Mấy con hổ cũng thế. Vào ngủ tiếp đi con. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành.