Và tôi cầu cho tát cả những ai mà bạn tạo dựng quan hệ sẽ thấy được ích lợi sau khi đọc các Mẹo nhỏ này. • Lái xe an toàn nhé! Cô ấy nghĩ: Ôi, nào, cảm ơn đã nói cho tôi biết. Sự thực là, khi bạn bước vào, tôi tưởng là bạn của tôi.
Và trong cách tiếp thị trực tiếp, điều đó có ý nghĩa thật lớn! Bạn đành nhẫn nhục chịu đựng. Đây là mẹo để không bị rơi vào hai sự việc đáng xấu hổ trên.
Chẳng hạn, họ rất nhạy cảm với thể diện. Trong những cách đọc đó, ít nhất bạn sẽ đọc giống cách của họ một lần. Đó chỉ là chuyển động cơ bắp rất ít của một bên mép.
MẸO NHỎ #19 Hãy hỏi mọi người về công việc họ làm cách đó vài giờ Tóm lại, ôm hoặc không ôm đã trở thành một chủ đề gì đó mang tầm cỡ quốc gia, chủ đề có thể biến những lời chào hỏi xã giao thành thảm họa xã hội. Đúng vậy! Vị giáo sư tỏ vẻ thích thú.
Khi bạn bước vào phòng, hãy ngồi trên chiếc ghế được kính trọng ở bên phải của một nhân vật quan trọng. Có lẽ, sau một vài cốc bia vào một buổi tối, bạn của bạn bắt đầu kể với bạn một chuyện gì đó mà chắc rằng khi tỉnh táo anh ta sẽ không bao giờ kể. Cô ấy đã phải đương đầu với những công việc gì.
Con người không còn hoài nghi về sự vô hình này và vai trò nòng cốt của nó. Nếu Cheryl không hỏi những câu này trong lúc cô ấy đưa tôi đến khách sạn, hẳn trong lòng tôi sẽ vẫn còn thấy khó chịu về chuyến đi khổ sở của mình Đúng là chuyến bay chết tiệt! Nhưng những câu hỏi của Cheryl khiến tôi sẵn sàng trình bày toàn bộ bài diễn thuyết của mình trên ô tô cho cô ấy nghe nếu cô ấy muốn để có được bài diễn thuyết hoàn chỉnh nhất trước hội nghị. Thật tiếc là nhiều người không đồng ý với quan điểm này.
Cháu muốn nói là cháu thích đi, nhưng cháu chẳng biết nói gì cả. Nếu bạn chưa biết trả lời câu hỏi đó như thế nào hoặc điễn đạt câu trả lời của bạn ra sao, đừng nói dông adfi hoặc nói một cách liến thoắng. Trên thực tế, đôi khi nó được nói thô lỗ đến nỗi nghe giống như một sự đe dọa chết người.
Đó là tiếng cười vui vẻ của anh ấy mà tất cả mọi người đều thích nghe. Năm ngoái, khi tôi đang thuyết trình tại một hội nghị, một khách hàng tiềm năng đã hỏi tôi là tôi sinh trưởng ở đâu. Mỗi lần chúng ta nói những câu giống nhau, nó làm cho thói quen ngày càng sâu sắc hơn trong mọi chuyện của chúng ta.
Một lần, một nhân viên ở quầy thu ngân bắt đầu chỉnh trang lại khi bạn nhìn anh ta. Sau đó, chúng tôi cùng nghe băng ghi âm. Thế nhưng chẳng ai để ý, vì chúng tôi đang hưởng ứng một cuộc trao đổi ý kiến nhanh chóng và vui vẻ với các bạn của mình.
Nếu bạn thực sự đang nghĩ về họ và không nhằm khoe khoang, hãy gửi cho họ thư điện tử với những lời nhắn riêng tư. Không bao giờ quên một việc gì cả. Vậy hãy coi như là tôi không khuyến khích.