Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra. Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì.
Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa.
Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách. Tôi tống vào thùng rác. cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài.
Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy.
Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn. Đã thế lại còn không chịu quay bài. Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi.
Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất… Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian.
Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi. Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Như một người đồng sở hữu biết điều.
Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người. Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh.
Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi.
Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn. Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu. Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt.