Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Mẹ tôi đi về phía bên kia. Em sẽ thôi là một sinh linh.
Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó. Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da. Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại.
Là thích cái gì thì làm cái đấy. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng. Để ngòi bút của anh bớt đớn đau.
Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện. Đó cũng là một thứ trói buộc.
Tôi đèo mẹ đi, cố tình lắc lư xe cho mẹ thấy là tôi bực bội. Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt.
Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó. Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược.
Hoặc: Môn này không phải học. Đời sống toàn vẹn là đời sống nhiều trạng thái với những tỷ lệ khác nhau mà tự thân chủ thể dung hợp, pha trộn. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó.
Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do. Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Nhưng thế tại sao ta không sướng?
Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Khi những ý nghĩ dông dài này chảy trong não thì bố âm thanh quấy rầy cũng chẳng nhằm nhò gì.
Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra.