Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt. Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng.
Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.
Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas. Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì. Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường.
Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục.
Nhưng với mẹ, tôi cho mình cái quyền đó. Nước mắt tôi lại rơi. Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào.
Con mèo lại sán vào tôi. Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt. Cháu biết cháu sai nhưng chú cho cháu xin lần này, cô cháu ra không thấy cháu lại đi tìm.
Nhưng em thèm được khỏe lại. Hình như mắt tôi rơm rớm. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm.
Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Cái ghế đá này cũng buồn lây.
Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Và càng khao khát chứng minh cách sống mình lựa chọn là hiệu quả trong một xã hội chỉ công nhận con người bằng hiệu quả có thể trông thấy (chỉ với tầm nhận thức trung bình). Xung quanh là người.
Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó. Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.