Anh dạy em, biết, quay ngay. Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền. Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn.
Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng. Dù tôi rất ghét những người ích kỷ và khe khắt. Cậu em bảo bị ho, đi xông hơi vậy.
Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực.
Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia. Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?. Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi.
Nhưng mọi người thì khác. Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố.
Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội. Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra.
Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ. Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn.
Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây. Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ.
Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên. Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Và từ đầu đã không muốn dành sức cho cái không phù hợp.
Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác. Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế. Làm ơn nhanh nhanh cho.