Nhưng chờ đến bao giờ. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết.
Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp. Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có.
Sau niềm vui chung, họ dễ lại lừa dối và khinh thị lẫn nhau. Như bình mình chẳng hạn. Rút kinh nghiệm nhé con.
- Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông. Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn.
Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều. Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính.
Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn. Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm.
Chả hiểu họ làm thế để làm gì. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má.
Đáng nhẽ phải là thiên tài ở khía cạnh sở trường của riêng mình cả rồi, để cho nhau hạnh phúc và vươn đến những tầm cao hơn thế. 000 đồng, bớt 1000 còn 34. Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ.
Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được. Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu.
Tôi để mẹ dắt tôi đi. Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn.